Thử một lần chinh phục núi Chứa Chan, nhặt rác và yêu môi trường hơn

0

(SGTTO) – Trời đêm đầy sao, từ đỉnh núi Chứa Chan nhìn xuống, phố phường rực sáng như tấm gương phản chiếu cả bầu trời. Ngồi trên mỏm đá cao, mở rộng lồng ngực hít lấy những hơi thở núi rừng còn nguyên vị, tôi thấy không gì tuyệt vời hơn khoảnh khắc này.

Cuối tuần, tôi rủ thêm vài anh bạn đồng nghiệp đi vận động cho khỏe người. Chúng tôi chọn Chứa Chan, một địa điểm chắc hẳn không còn xa lạ gì với dân mê xê dịch và leo núi. Chứa Chan không quá cao (837m) nhưng trong khu vực Nam bộ thì nó cũng đứng hàng thứ nhì chỉ sau Bà Đen mà thôi. Về độ khó, tôi đánh giá ở mức trung bình khá cho những ai ít vận động mà muốn trải nghiệm leo núi.

Núi Chứa Chan là điểm trekking, cắm trại phù hợp cho nhóm bạn. Ảnh: Phi Linh
Leo núi thật sự rất vui

Xuất phát từ cửa ngõ phía Đông TPHCM theo hướng quốc lộ 1A, chúng tôi mất khoảng 2 giờ 30 phút chạy xe máy để đến chân núi. Vì khoảng cách địa lý vừa đủ xa để tránh được những ồn ào, xô bồ của thành phố, vừa đủ gần để không mất quá nhiều thời gian di chuyển, Chứa Chan được xem là nơi lý tưởng cho các bạn trẻ cắm trại thư giãn vào cuối tuần.

Leo núi thật sự rất vui. Tiếng bước chân rộn ràng chen lẫn tiếng lá khô đan xen nhau xào xạc. Ấm lòng nhất là có mấy đoạn nghỉ mệt, ngồi bắt chuyện tán gẫu với những người bạn xa lạ, trêu đùa, động viên nhau như thể đã thân quen tự bao giờ.

Chúng tôi chinh phục được đỉnh núi thì hoàng hôn cũng vừa xuống ngang tầm mắt. Mùa này mặt trời khá to, ửng hồng như lòng đỏ trứng gà. Nắng chiều len lỏi qua những vòm cây, bụi cỏ, mạ vàng hết thảy mấy nẻo đường mòn, sưởi ấm bước chân của những chàng trai cô gái vừa bỏ lại sau lưng cả dặm đường dốc cheo leo.

Ngủ giữa bao la đất trời

Ngắm hoàng hôn xong, mọi người chia nhau dựng lều, gom củi. Quây quần bên bếp lửa vừa đủ ấm, mùi thịt nướng thơm lừng cộng hưởng với cái đói sau một buổi chiều “vật vã”, chúng tôi thi nhau ăn không kịp nướng. Thi thoảng kể nhau nghe vài câu chuyện vui, thi thoảng ngồi im nghe tiếng củi lách tách. Nhìn về mọi phương, những cụm lều khác cũng lung linh ánh đèn, đầy ắp mùi thức ăn, rộn ràng tiếng cười, tiếng hát.

Xa tít trên trời đêm, cả một dòng sông Ngân bắt ngang qua đuôi chòm sao Bò Cạp như sà xuống trước mặt. Ca từ mộc mạc, lãng mạn từ bài hát “Thời thanh xuân sẽ qua” phát ra từ đôi bạn trẻ nào đó càng làm tôi thêm xúc động.

Trời sáng, chúng tôi nấu mì, pha cà phê. Đâu có cao sang gì, giản dị vậy thôi mà biết bao tâm hồn thèm khát, vượt cả quãng đường dài, trèo cả ngọn núi cao chỉ để cùng nhau ngủ một đêm giữa đất trời giá lạnh, đón nắng sớm rồi về.

Dẫu vị trí dựng lều không chiêm ngưỡng được trọn vẹn bình minh bởi khuất sau đỉnh núi, nhưng nhìn cả một vùng trời mênh mông ửng hồng từ từ rồi chói chang trong nắng sớm, tôi thấy cũng là quá tuyệt cho một chuyến đi vừa có hoàng hôn, vừa có sao đêm và có cả bình minh nữa.

Thử nhặt rác trên đường về

Sau khi gom lều, chúng tôi xách ba lô xuống núi. Lần này đi theo đường Chùa -gọi là đường Chùa vì sẽ đi ngang một ngôi chùa. Trên đường, thực sự mình ngỡ ngàng vì có quá nhiều rác thải, đặc biệt là chai nhựa.

Sẵn tiện còn vài túi ni lông lớn trên tay, chúng tôi không ai bảo ai, mỗi người nhặt một ít, đến khi đầy túi không bỏ vào được nữa thì thôi. Thật ra trước đó, tôi biết nhiều bạn trẻ khác cũng tổ chức các chiến dịch dọn rác trên núi rồi, nhưng lúc ấy tôi nghĩ thật vô ích, vì dù chúng ta có dọn bao nhiêu lần đi nữa mà ý thức người leo núi không được cải thiện thì thời gian cũng sẽ lấp đầy lại những gì chúng ta đã nhặt.

Thế nhưng khi tự mình đi lượm từng cái chai, đặc biệt là khi hành động của chúng tôi được các nhóm leo núi hôm đó hưởng ứng, mọi người cùng chia nhau bao tải để nhặt, cùng đùa giỡn, động viên nhau thì tôi nhận ra rằng, có những thứ người ta chỉ muốn cho đi vô điều kiện.

Dù biết là có thể ngày mai rác lại “tràn ngập” nhưng miễn là cảm thấy vui, cảm thấy có ích cho cộng đồng thì không cần phải cân đong, đo đếm. Ngoài những giá trị có chủ đích của chuyến đi, tôi còn thu nhận được một giá trị vô hình: “Những bàn tay không ngại bẩn”.

Phi Linh

Mời bạn đóng góp ý kiến

Please enter your comment!
Please enter your name here